Bộ phim cổ trang kỳ ảo Nguyệt Lân Ỷ Kỷ với sự góp mặt của dàn sao đình đám Cúc Tịnh Y, Tăng Thuấn Hy, Trần Đô Linh và Điền Gia Thụy đang tạo nên cơn sốt mạnh mẽ. Đạo diễn Quách Kính Minh một lần nữa khẳng định thương hiệu thẩm mỹ đặc trưng "không đẹp không lấy tiền". Đằng sau lớp vỏ bọc hoa lệ ấy, nam đạo diễn kiêm biên kịch có vẻ đã ngầm xác định cái kết cho các nhân vật ngay từ mặt chữ.
Bên cạnh cách quay phim độc đáo, những pha võ thuật mãn nhãn hay những tình tiết hài hước, tên (thường dùng) của bốn nhân vật chính Lộ Vu Y, Vũ Thập Quang, Vụ Vọng Ngôn và Ký Linh đều ẩn chứa lời tiên đoán về số mệnh.
Trong lời tựa nhân vật, Lộ Vu Y (Cúc Tịnh Y) được mô tả là người mang trên mình gánh nặng trời đất nhưng vận mệnh không do bản thân quyết định. Lộ Vu Y rất có khả năng chỉ là con rối được tạo ra với cơ thể chắp vá và ký ức cấy ghép. Thế gian rộng lớn vốn dĩ không có chỗ cho cô, ngay cả nguyệt tướng của cô trong tổ chức Vô Tướng Nguyệt cũng là "Hối" (trăng tối), vầng trăng không thể nhìn thấy và cũng chẳng thể tự soi sáng chính mình.
Khi Lộ Vu Y gặp được Ký Linh (Điền Gia Thụy), người thật lòng yêu mình, tưởng chừng hạnh phúc đã đến thì định mệnh lại trêu ngươi khi Ký Linh chỉ là phân thân không có thật. Cái tên Vu Y (vu nghĩa là cỏ dại, "vu y" đồng âm với "vô y" có nghĩa không nơi nương tựa) như lời nguyền, rằng đến cuối cùng mọi chỗ dựa đều chỉ là hư ảo, như giấc mộng tan biến.


Kế đến là Vụ Vọng Ngôn (Trần Đô Linh), có cách giải thích đơn giản rằng vì cô ấy hay nói những lời tùy tiện nên gọi là "Vọng Ngôn". Thế nhưng, ẩn ý sâu xa hơn nằm ở việc cô là đại yêu ngàn năm đầy quyền năng nhưng lại bị "lạc lối giữa lầu cao". Những gì cô nhìn thấy và tin tưởng chưa chắc đã là sự thật. Về sau, cô còn bị Cửu Anh nhập xác, làm ra những chuyện sai trái. "Sở ngôn giai vọng, sở kiến giai ác", cả đời cô bị vây hãm trong sự hư ảo, đúng như cái tên của mình.

Về phần Vũ Thập Quang (Tăng Thuấn Hy), anh được cho là hậu duệ cuối cùng của Rồng. Cái tên "Thập Quang" (có nghĩa nhặt lại ánh sáng) ám chỉ sứ mệnh cả đời anh là tìm lại những thời gian đã mất và thu thập sức mạnh Long Thần để bảo vệ tam giới. Anh định sẵn sẽ trở thành tia sáng cuối cùng của nhân gian, nhưng người làm chủ thời gian thường phải sống trong bóng tối. Thập Quang cũng đồng nghĩa với việc phải chịu đựng nỗi cô đơn vĩnh hằng và dài đằng đẵng.
Cuối cùng là Ký Linh (Điền Gia Thụy), cái tên này rất dễ hiểu nhưng lại mang nỗi đau khôn cùng. Ký Linh tồn tại chỉ vì anh là một sợi linh hồn của Long Thần "ký gửi" vào. Anh không phải sinh mệnh độc lập, chỉ là linh hồn của thần, cơ thể là rối gỗ, ký ức là thêu dệt. Cả đời anh luôn phải phụ thuộc, chưa bao giờ thực sự thuộc về chính mình. Khi anh biến mất, có lẽ chỉ duy nhất Lộ Vu Y là người thực lòng đau buồn vì anh.



Cả bốn người, mỗi cái tên đều là một mảnh ghép của định mệnh, báo trước những hồi kết đầy bi thương và ám ảnh. Đó cũng là phong cách kể chuyện tàn khốc nhưng đầy lôi cuốn, không lẫn vào đâu được của Quách Kính Minh.



