18 năm còng lưng nuôi chồng ăn bám, tôi nhận lại cái kết lặng người

Trái ngược với sự tần tảo của tôi, chồng lại ngày càng bê tha. Mọi gánh nặng cơm áo gạo tiền suốt nhiều năm qua đều do một mình tôi gồng gánh.

Tôi năm nay 41 tuổi. Cái tuổi đáng lẽ phải được tận hưởng một mái ấm bình yên thì tôi lại đang sống trong những ngày tháng nghẹt thở, uất ức đến mức chẳng muốn bước chân về nhà.

Suốt 18 năm kể từ ngày kết hôn, tôi là trụ cột duy nhất gánh vác cả gia đình 4 miệng ăn. Là công nhân làm ca kíp, tôi chưa bao giờ nề hà bất cứ việc gì để có tiền nuôi hai đứa con trai. Ngoài giờ làm ở xí nghiệp, ai thuê gì tôi làm nấy, thậm chí còn đi rửa chén thuê cho các đám cưới để kiếm thêm vài chục nghìn đồng lo bữa cơm cho các con.

Trái ngược với sự tần tảo của tôi, chồng lại ngày càng bê tha. Trước đây anh còn đi phụ hồ, nhưng vì hay nhậu nhẹt nên sức khỏe sa sút, cuối cùng bỏ việc và sống dựa hoàn toàn vào đồng lương còm cõi của vợ. Mọi gánh nặng cơm áo gạo tiền suốt nhiều năm qua đều do một mình tôi gồng gánh.

Tôi đau đớn khi phải sống kiếp “chồng chung” với người đàn bà khác

Cách đây vài năm, vào một đêm muộn, tôi phát hiện điện thoại của chồng liên tục sáng đèn bởi những cuộc gọi và tin nhắn từ một số máy lạ.

Khi bị tôi gặng hỏi, anh chẳng những không ăn năn mà còn thản nhiên bịa ra một lý do hết sức nực cười. Anh bao biện rằng những cuộc gọi ấy chỉ là màn “thử lòng”, xem tôi có quan tâm đến chồng hay không, vì thấy tôi suốt ngày đi làm mà chẳng ngó ngàng gì đến anh.

Thế nhưng, lời nói dối ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Chồng tôi bất ngờ nằng nặc đòi ly hôn. Anh còn đòi chia tài sản để danh chính ngôn thuận ra đi xây dựng tổ ấm mới với nhân tình, một người phụ nữ đã ly dị và có con riêng.

Khi đó, lòng tự trọng của tôi bị chà đạp thê thảm. Tôi kiên quyết không chia cho anh bất cứ thứ gì, bởi căn nhà và tài sản này đều do một tay tôi gây dựng. Nếu muốn ly hôn, anh chỉ có thể ra đi tay trắng. Cuối cùng, anh đồng ý và chúng tôi chính thức đường ai nấy đi.

Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đã khép lại, nào ngờ bi kịch vẫn chưa dừng lại ở đó. Sau khi dọn đến sống chung với nhân tình được một năm, anh phải nếm trái đắng. Người đàn bà ấy vẫn lén lút qua lại với chồng cũ. Chuyện bại lộ khiến gia đình hai bên xảy ra cãi vã kịch liệt. Kết cục, chồng cũ của tôi bị chính người tình đuổi ra khỏi nhà trong ê chề.

Sau biến cố ấy, anh quay về, gọi điện van xin tôi tha thứ. Ngày đó, vì thương đứa con trai nhỏ đêm nào cũng ôm gối khóc nhớ ba đến đổ bệnh, tôi đã phạm phải sai lầm lớn nhất cuộc đời.

Bất chấp sự phản đối quyết liệt của gia đình, thậm chí bị người thân từ mặt, tôi vẫn quyết định tái hôn với anh. Tuy nhiên, anh vẫn chứng nào tật đó. Anh tìm đủ mọi lý do để xin tiền vợ, nhưng phía sau lại lén lút dùng chính những đồng tiền mồ hôi nước mắt ấy để cung phụng cho người đàn bà từng khiến gia đình tôi tan nát.

voh-nuoi-chong-an-bam-1
Tôi đồng ý ly hôn để thành toàn cho anh - Ảnh minh họa: Canva

Những bữa cơm chan nước mắt và ngọn lửa uất hận của đứa con tuổi dậy thì

Sự nhẫn nhục của tôi không đổi lấy bình yên mà chỉ khiến gã chồng vũ phu ấy ngày càng lấn tới, biến ngôi nhà thành địa ngục trần gian. Giờ đây, tôi vừa phải nuôi một kẻ ăn bám, phản bội vừa sống trong sợ hãi vì những trận đòn vô cớ.

Trơ trẽn hơn, ngay cả trong bữa cơm gia đình, hễ điện thoại của nhân tình gọi đến là anh lập tức thay đổi sắc mặt. Chỉ để chứng minh sự chung thủy với người đàn bà kia, anh sẵn sàng kiếm cớ gây sự, hất tung mâm cơm rồi trút cơn giận lên tôi ngay trước mặt các con.

Ngày trước, mỗi lần chứng kiến cảnh ba mẹ cãi vã, hai đứa nhỏ chỉ biết ôm chặt lấy mẹ mà khóc, van xin ba dừng tay. Nhưng giờ đây, đứa con trai lớn của tôi đã khác. Ánh mắt của con không còn vẻ sợ hãi mà chất chứa đầy sự uất ức và căm phẫn.

Con hiểu tất cả những đau khổ mà mẹ phải chịu đựng. Có lần, nó đứng bật dậy, chỉ thẳng mặt cha mình và nói: “Ba đã phản bội mẹ, đi theo người đàn bà khác rồi còn quay về phá nát gia đình này thì ba không có quyền động vào mẹ!”.

Những lúc bị chồng hành hạ, điều khiến tôi đau đớn nhất là nhìn thấy đôi bàn tay siết chặt của con trai lớn. Con đã nhiều lần định lao vào ngăn cản để bảo vệ mẹ, nhưng rồi lại cố kìm nén vì nghĩ mình là phận làm con. Mỗi lần như vậy, thằng bé chỉ biết quay mặt đi, khóc nghẹn trong bất lực.

voh-nuoi-chong-an-bam-2
Sau những trận cãi vã không hồi kết của vợ chồng, người chịu nhiều tổn thương nhất lại chính là hai đứa con vô tội - Ảnh minh họa: Canva

Tôi nên giữ chồng hay giữ lấy tương lai của các con?

Chạy xe một mình giữa đêm khuya vắng vẻ, lời cảnh tỉnh của người chị đồng nghiệp như gáo nước lạnh dội thẳng vào sự u mê của tôi. Chị đã chỉ ra một quả bom nổ chậm đang chực chờ nổ tung ngay trong chính căn nhà tôi đang sống. 

Đứa con trai lớn đang ở độ tuổi nổi loạn, nhạy cảm. Sự uất ức, căm hận về người cha tệ bạc trong lòng con đã dồn nén quá lâu. Chỉ cần thêm một lần chứng kiến mẹ bị đánh, trong phút nóng giận, thằng bé có thể làm ra chuyện dại dột để bảo vệ mẹ.

Đến lúc đó, người phải trả giá bằng cả tương lai, thậm chí là những năm tháng tù tội, lại chính là đứa con mà tôi yêu thương nhất. Nghĩ đến viễn cảnh ấy, tôi không khỏi rùng mình.

Tôi cần một người cha cho các con, nhưng đó phải là một người cha đúng nghĩa, một tấm gương để chúng noi theo, chứ không phải một gã đàn ông bại hoại, vũ phu. Tôi không thể ích kỷ vì cái vỏ bọc “gia đình hoàn chỉnh” giả tạo mà đánh cược mạng sống, tương lai của hai đứa con.

Bình luận