Liệu Trường Giang có thắng với một phim không 'chửi thề'?

Sau 5 năm, Trường Giang trở lại màn ảnh rộng với Nhà Ba Tôi Một Phòng, quy tụ dàn diễn viên thực lực. Diễn viên Anh Tú Atus vô cùng vinh dự khi được góp mặt trong dự án được ấp ủ của đàn anh.

Hài không chỉ để cười

Ngay từ khi công bố, Nhà Ba Tôi Một Phòng được nhìn nhận như một bộ phim giải trí đúng nghĩa cho mùa Tết. Nhưng với Trường Giang, “hài” ở đây không còn là những màn tung hứng sân khấu quen thuộc. Anh thẳng thắn phân định: hài tấu hài và hài điện ảnh là hai thế giới khác nhau.

“Nó phải có cá tính nhân vật, có câu chuyện và ngôn ngữ điện ảnh rõ ràng”, anh nói. Với anh, tiếng cười không chỉ để khán giả “mắc cười” mà phải đến từ hoàn cảnh, từ va chạm tâm lý và từ chính sự đối lập giữa các thế hệ trong gia đình.

65

Nhân vật Thạch do anh đảm nhận không đại diện cho bất kỳ người cha cụ thể nào. Nhưng trong ông Thạch có điều mà người cha nào cũng có: yêu thương con vô điều kiện. Đó không phải là sự yêu thương ồn ào, mà là thứ tình cảm lặng lẽ, có khi được giấu sau những ánh nhìn nghiêm nghị.

Trong quá trình làm việc, Trường Giang được các bạn diễn nhận xét là “dễ tính” ngoài đời nhưng cực kỳ kỹ lưỡng khi lên phim trường. Anh Tú Atus kể vui: “Mọi câu thoại, mọi đường hình nằm trong đầu anh Giang hết rồi. Diễn lố là ảnh nhắc liền. Mà em với chị Lê Khánh thì hay ‘nhây’ lắm, cứ thoại một câu là ảnh bảo ‘đủ rồi em’”.

Sự tiết chế ấy phản ánh đúng tinh thần bộ phim: tiếng cười phải vừa đủ, không tràn lan, không phô trương. Bởi đằng sau đó còn là một thông điệp gia đình mà ê-kíp muốn giữ trọn vẹn.

Những người trẻ dám nghĩ, dám làm

Nếu ông Thạch là điểm tựa cảm xúc của thế hệ cha mẹ, thì Phát và An là đại diện cho những người trẻ, năng nổ và dám thử.

66

Trường Giang thừa nhận vai Phát gần như được “đo ni đóng giày” cho Anh Tú Atus. Ngay từ lúc viết kịch bản, Trường Giang đã hình dung rõ hình ảnh nhân vật.”Từ khâu bắt đầu với kịch bản, từng lời thoại và hành động của nhân vật Phát đều dành cho Anh Tú", nam đạo diễn chia sẻ. Với Anh Tú, đó là may mắn nhưng cũng là trách nhiệm. Anh hiểu dự án này được Trường Giang ấp ủ rất lâu, và việc được góp mặt trong một giấc mơ dài hơi của đàn anh là điều đáng trân trọng.

Phát hiện lên như một chàng trai “siêu tích cực”: luôn hướng về phía trước, dám nghĩ dám làm. Trong bối cảnh xã hội vận động không ngừng, hình ảnh ấy dễ chạm vào nhiều bạn trẻ - những người sẵn sàng thử, sẵn sàng thất bại và tiếp tục bước đi.

Ở một sắc thái khác, nhân vật An của Đoàn Minh Anh lại mang đến chiều sâu lặng hơn. Cô bé có ước mơ lớn và sự kiên trì đáng nể. Minh Anh chia sẻ rằng mình không cảm thấy áp lực khi đứng chung với các tiền bối gạo cội, bởi nhân vật của cô cũng đã cố gắng hết mình vì vai diễn và cảm thấy bản thân mình trong nhân vật An.

67

Điều đặc biệt là Minh Anh đã mang vào vai diễn những trải nghiệm riêng: lớn lên trong một gia đình thiếu vắng hình bóng người cha. Cô thừa nhận sự thiếu thốn ấy khiến mình biết trân trọng và yêu thương người bên cạnh nhiều hơn. Cảm xúc đó được cô gửi gắm vào An - một cô bé nỗ lực thành công để báo hiếu cha.

Trong câu chuyện của An và Phát, khán giả không chỉ thấy sự năng động của tuổi trẻ, mà còn thấy nhịp cầu nối giữa ước mơ cá nhân và trách nhiệm gia đình. Đó cũng là cách bộ phim đặt câu hỏi: giữa guồng quay hối hả, ta có đang quên mất việc dành thời gian cho người thân?

69

Phim gia đình và sự lựa chọn tiết chế

Một trong những quyết định đáng chú ý của Trường Giang là hạn chế tối đa việc chửi thề hay xưng hô thô tục trong phim. Với anh, đây là lựa chọn có chủ đích. Anh hiểu rằng phim gia đình đồng nghĩa với nhiều thế hệ cùng ngồi lại. Là một người cha của ba đứa trẻ, anh ý thức rõ sức ảnh hưởng của màn ảnh đến trẻ em. “Mình không kiểm soát được phát ngôn của khán giả, nhưng mình kiểm soát được sản phẩm của mình”, anh chia sẻ.

Điều đó không có nghĩa anh phủ nhận tính đời. Trường Giang khẳng định nếu làm một bộ phim T18, một câu chuyện tâm lý nặng nề, nhân vật đi đến giới hạn cảm xúc thì ngôn ngữ mạnh là cần thiết. Nhưng với Nhà Ba Tôi Một Phòng, mục tiêu là sự ấm áp, gần gũi, nên mọi yếu tố đều được cân nhắc kỹ lưỡng.

Ở vai trò nhà sản xuất, anh thừa nhận thuận lợi lớn nhất là quy tụ được dàn diễn viên thực lực và sự ủng hộ của các khách mời. Khó khăn lớn nhất lại nằm ở thời gian hậu kỳ. Sáu tháng với anh là chưa đủ. “Nếu có thêm một tháng nữa thì mình hài lòng hơn”, anh nói, như một lời tự nhắc rằng nghệ thuật luôn cần thêm thời gian để hoàn thiện.

Bộ phim ban đầu không định vị rõ là phim Tết. Quyết định phát hành phụ thuộc vào sự hội ý của đối tác và nhà đầu tư. Với Trường Giang, quyền duy nhất anh nắm giữ là chăm chút cho đứa con tinh thần của mình. Anh không đặt KPI cho tương lai, cũng không hứa hẹn thời điểm trở lại. Chỉ khi có một kịch bản “thật ăn ý”, anh mới bắt tay thực hiện.

Nội dung đoạn văn bản của bạn (1080 x 1350 px)

Nhà Ba Tôi Một Phòng vì thế không chỉ là câu chuyện về một gia đình sống chung trong một không gian nhỏ. Đó còn là ẩn dụ về những khoảng cách vô hình giữa cha và con, giữa ước mơ và thực tế, giữa tiếng cười và nước mắt.

Trong ánh mắt của người cha Thạch - thứ ánh mắt mà Trường Giang nói mình học được từ chính các con của mình, có sự hồn nhiên của trẻ thơ và cả sự lo lắng của người trưởng thành. Và có lẽ, sau những tràng cười rộn rã ngày Tết, điều đọng lại với khán giả không chỉ là niềm vui, mà còn là cảm giác muốn quay về nhà, muốn ngồi xuống cạnh cha mẹ lâu hơn một chút.

Bình luận