Host Khánh Tường: Khi mà hai người mới bắt đầu yêu nhau thì người ta thường hay hỏi nhau là hai bạn bắt đầu nói chuyện với nhau từ khi nào? Bắt đầu làm quen nhau từ đâu? Nhưng khi hai người đã là vợ chồng, thì có một câu hỏi mà nó cũng đi ngược lại với tự nhiên khá nhiều đó là: Vợ chồng hết nói chuyện với nhau từ lúc nào? Anh nghĩ sao về câu hỏi này?
Ths Tâm lý, nhà báo Công Vinh:
Nhiều người thường nghĩ rằng khi vợ chồng cãi nhau nhiều thì đó là dấu hiệu hôn nhân đang rạn nứt. Điều đó có thể đúng một phần. Nhưng thật ra, điều quan trọng không nằm ở việc có cãi nhau hay không mà là cách hai người cãi nhau như thế nào.
Bởi bản chất của cãi nhau không hẳn là nguyên nhân làm hôn nhân đổ vỡ. Khi còn tranh luận, còn giận dỗi hay còn muốn nói ra những điều mình không hài lòng, điều đó cũng có nghĩa là người ta vẫn còn muốn kết nối, vẫn còn muốn mối quan hệ này tốt hơn. Không ai đi cãi nhau với một người hoàn toàn không liên quan đến cuộc đời mình. Vì vậy, ở một góc độ nào đó, cãi nhau đôi khi vẫn là dấu hiệu cho thấy cả hai còn quan tâm đến nhau.

Điều quan trọng là mục đích của những cuộc cãi vã đó là gì. Nếu cãi nhau chỉ để hơn thua, để bảo vệ cái tôi hay làm tổn thương đối phương, thì nó sẽ tạo ra khoảng cách rất lớn. Nhưng nếu cãi nhau để cùng nhìn lại vấn đề, để hiểu nhau hơn và tìm cách sống chung tốt hơn, thì đó lại là điều rất bình thường trong hôn nhân.
Một cuộc tranh cãi tích cực là sau tất cả, cả hai đều biết tự điều chỉnh, biết lắng nghe và tìm cách dung hòa để tiếp tục đi cùng nhau vì điều chung, chứ không phải cãi nhau để tìm lý do rời bỏ nhau.
Vì vậy, điều đáng sợ nhất trong hôn nhân có lẽ không phải là những tiếng cãi nhau.
Mà là lúc hai người dần không còn muốn nói chuyện với nhau nữa. Một người kể nhưng người kia không còn muốn nghe. Hoặc nếu phải nghe thì cũng chỉ cảm thấy mệt mỏi, áp lực và bất lực.
Ban đầu có thể chỉ là những câu nói rất quen thuộc:
“Thôi để mai nói đi…”
“Mệt lắm rồi…”
“Nói gì rồi cũng vậy thôi…”
Nhưng rồi theo thời gian, sự im lặng đó kéo dài hơn. Hai người vẫn sống chung dưới một mái nhà, vẫn nằm cạnh nhau mỗi ngày nhưng cảm giác như cuộc đời của mỗi người đã ở một nơi khác.


