Chi phí sống giữa các địa phương chênh lệch ra sao?

Chỉ số giá sinh hoạt năm 2025 ghi nhận Hà Nội đứng đầu về mức độ đắt đỏ, trong khi Vĩnh Long là địa phương có chi phí thấp nhất, với mức chênh lệch hơn 8%.

Theo báo cáo chỉ số giá sinh hoạt theo không gian (SCOLI) năm 2025 do Cục Thống kê, Bộ Tài chính vừa công bố, Hà Nội tiếp tục là địa phương có chi phí sinh hoạt đắt đỏ nhất trong số 34 tỉnh, thành phố được khảo sát. Xếp sau lần lượt là Quảng Ninh, Hải Phòng, TPHCM và Đà Nẵng.

Ở chiều ngược lại, các địa phương có mức chi tiêu thấp nhất gồm Vĩnh Long, Gia Lai, Cà Mau, Quảng Trị và Tây Ninh.

Xét theo thang điểm, Hà Nội được lấy mốc 100%, trong khi Vĩnh Long ở mức 91,47%, tức thấp hơn khoảng 8,53%. Mức chênh lệch này cho thấy khoảng cách chi phí sinh hoạt giữa các địa phương không quá lớn, nhưng vẫn đủ để tạo ra khác biệt đáng kể trong đời sống người dân.

Vùng Đồng bằng sông Hồng tiếp tục giữ vị trí là khu vực có giá sinh hoạt đắt nhất cả nước
Vùng Đồng bằng sông Hồng tiếp tục giữ vị trí là khu vực có giá sinh hoạt đắt nhất cả nước - Ảnh: VTV

Ở góc độ vùng, khu vực Đồng bằng sông Hồng tiếp tục là nơi có giá sinh hoạt cao nhất cả nước, theo sau là vùng Đông Nam Bộ. Trong khi đó, Đồng bằng sông Cửu Long là khu vực có chi phí thấp nhất. Chênh lệch giữa vùng cao nhất và thấp nhất khoảng 4,89%.

Theo phân tích của cơ quan thống kê, chi phí sinh hoạt cao tại Hà Nội và Đồng bằng sông Hồng chủ yếu đến từ giá nhà ở, tiền thuê mặt bằng, chi phí y tế, giáo dục và ăn uống ngoài gia đình. Đây đều là những nhóm dịch vụ có tỷ trọng lớn trong cơ cấu tiêu dùng tại các đô thị lớn.

Bên cạnh đó, tốc độ đô thị hóa nhanh, mật độ dân số cao và vai trò trung tâm kinh tế - hành chính khiến nhu cầu tiêu dùng tại Hà Nội luôn ở mức lớn, kéo theo mặt bằng giá duy trì ở mức cao. Giá đất và nhà ở tăng do quỹ đất hạn chế cũng là yếu tố trực tiếp đẩy chi phí sinh hoạt lên.

Ngược lại, các địa phương có chỉ số SCOLI thấp thường có lợi thế về nguồn cung lương thực, thực phẩm dồi dào, chi phí sinh hoạt cơ bản thấp, cùng mức giá dịch vụ như giáo dục, y tế, nhà ở và giao thông “dễ chịu” hơn.

Dù vậy, báo cáo cũng cho thấy sự chênh lệch giá giữa các vùng, địa phương hiện không quá lớn. Mặt bằng giá cao chủ yếu tập trung ở các trung tâm kinh tế lớn, trong khi các tỉnh còn lại vẫn duy trì mức chi phí phù hợp với thu nhập của người dân.

Bình luận