Trong lòng khán giả mộ điệu phim Hồng Kông, Đặng Tụy Văn là biểu tượng của sự mạnh mẽ, từ một Như Phi đầy uy quyền trong Thâm Cung Nội Chiến đến bà trùm Cửu Cô nghĩa khí trong Nghĩa Hải Hào Tình. Thế nhưng, thực tế lại trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài cứng cỏi ấy. Trong một bài diễn thuyết gần đây, nữ diễn viên thừa nhận mình lớn lên trong môi trường thiếu vắng tình thương.
Được ông bà nuôi dưỡng, nhưng Đặng Tụy Văn luôn mang mặc cảm của "người tạm trú". Để bản thân không trở thành kẻ thừa thãi, cô bé Đặng Tụy Văn khi ấy đã phải làm việc nhà từ rất sớm, quán xuyến mọi việc lớn nhỏ và chỉ có chút thời gian riêng tư khi người lớn đã ngủ say. Chính cảm giác bất an, sợ bị bỏ rơi đã thôi thúc cô sớm tìm đường rời khỏi nhà để tự lập.
Bước chân vào TVB với hy vọng đổi đời, nhưng thực tế nghiệt ngã đã dội gáo nước lạnh vào cô gái trẻ. Với mức lương ít ỏi 6.000 HKD trong khi tiền thuê nhà đã chiếm gần hết, Đặng Tụy Văn chỉ còn cách "nghiến răng" lao về phía trước. Cô ví bản thân suốt những năm tháng đó như "con trâu kéo cày không nghỉ". Người khác nghỉ ngơi thì cô làm việc, người khác bệnh thì cô cố chịu đựng.
Đặng Tụy Văn thậm chí không dám có cảm xúc riêng, chỉ biết đóng phim điên cuồng để công ty thấy cô "có ích" và "ngoan ngoãn". Tàn khốc hơn, ngay cả khi vừa trải qua nỗi đau thất tình, nhận tin thần tượng qua đời hay bạn thân bệnh nặng, cô vẫn phải nén nước mắt, ép mình mỉm cười trước ống kính. Với Đặng Tụy Văn lúc đó, công việc là thứ duy nhất không biết phản bội.
Sau nhiều năm nỗ lực, Đặng Tụy Văn đạt đến đỉnh cao sự nghiệp, sở hữu khối tài sản đáng mơ ước và căn nhà trong mơ. Thế nhưng, cô cay đắng nhận ra những vật ngoài thân ấy không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng. Sự an toàn cô hằng theo đuổi không nằm ở danh tiếng hay tiền bạc.
Bước ngoặt thay đổi tư duy của cô đến từ chi tiết rất nhỏ. Có lần khi phim đạt thành tích cao, thay vì những buổi tiệc xa hoa, cô tự thưởng cho mình một cây kem yêu thích. Khoảnh khắc đó, "Như Phi" kiêu hãnh mới ý thức được rằng sự thỏa mãn thực sự không cần đợi đến lúc công thành danh toại, mà nằm ở việc biết kịp thời yêu thương chính mình.



Ở tuổi 60, Đặng Tụy Văn vẫn tràn đầy tham vọng, nhưng đó không còn là tham vọng để chứng minh với thế giới. Cô quan tâm hơn đến việc bản thân có vui không, có sống đúng cuộc đời mình muốn hay không. Cô không còn xem sự chăm chỉ cực đoan là tín ngưỡng duy nhất. Nữ diễn viên chọn cách đối diện với thế giới bằng sự tĩnh lặng và bao dung.


Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ của một nữ diễn viên đoạt giải lớn là cô bé từng thiếu cảm giác an toàn. Nhưng cuối cùng, Đặng Tụy Văn đã không để quá khứ trói buộc. Hành trình học cách yêu bản thân của cô hiện tại, còn truyền cảm hứng và sức mạnh hơn bất kỳ vai diễn kinh điển nào mà cô từng thể hiện trên màn ảnh.



