Tôi năm nay 40 tuổi, chồng hơn tôi một tuổi. Chúng tôi cùng quê ở một tỉnh miền Tây Nam Bộ, vì cuộc sống mưu sinh nên đã dắt díu nhau vào miền Nam thuê trọ, làm công nhân suốt 8 năm nay. Nhìn lại chặng đường 17 năm hôn nhân, tôi chỉ biết cười ra nước mắt cho sự hy sinh mù quáng của chính mình.
Cuộc gọi định mệnh và sự xuất hiện của đứa “con rơi” 18 tuổi
Sau 6 năm kết hôn mà vẫn chưa có con, hai vợ chồng tôi đưa nhau đi khám. Cầm kết quả trên tay, tôi sốc nặng khi bác sĩ kết luận chồng tôi bị vô sinh bẩm sinh do teo tinh hoàn hai bên, không có tinh trùng.
Thời điểm đó, y học chưa phát triển như bây giờ, chúng tôi cũng không có tiền để chạy chữa hay thực hiện thụ tinh nhân tạo nên đành chấp nhận số phận. Thương chồng và sợ anh mặc cảm với người đời, suốt mười mấy năm qua tôi chưa từng một lần than vãn, oán trách hay hé môi nửa lời về bệnh tình của anh.
Tôi từng khóc hết nước mắt, van xin mẹ chồng cho nhận một đứa con nuôi để vui nhà vui cửa. Thế nhưng, bà lạnh lùng gạt phắt đi với lý do chồng đã có cháu, nhận con nuôi làm gì. Ngày đó, tôi ngây thơ nghĩ mẹ chồng chỉ vì thương con trai nên mới buột miệng nói vậy. Nào ngờ, nhiều năm sau, tôi phát hiện ra một bí mật động trời.
Mọi chuyện bắt đầu đảo lộn vào khoảng hai tuần trước. Một người phụ nữ ở một huyện ven biển liên tục gọi điện cho chồng tôi. Qua dò hỏi, tôi mới biết đó là người yêu cũ của anh trước khi cưới tôi.
Người phụ nữ ấy thông báo đang nuôi một cô con gái 18 tuổi và khẳng định chắc nịch đó là giọt máu của chồng tôi. Chị ta yêu cầu anh phải nhận con, đồng thời trách móc anh sống quá bạc bẽo, chưa từng một lần đi tìm con.
Kể từ sau cuộc gọi ấy, chồng tôi thay đổi. Anh thường lén lút ra một góc phòng trọ để nói chuyện điện thoại. Mỗi lần tôi gặng hỏi, anh đều quanh co bảo đang gọi về cho đứa cháu ở quê.
Nhưng chỉ cần tôi gọi lại vào số máy đó, nghe thấy giọng tôi là đầu dây bên kia lập tức cúp máy. Điều khiến tôi bất an hơn cả là chồng bắt đầu thăm dò bằng những câu hỏi đầy ẩn ý: “Em có tin anh có con riêng ở ngoài không?”.
Sự tráo trở của nhà chồng khiến trái tim tôi tan nát
Cảm thấy bức bối trong lòng, tôi lấy điện thoại của mình gọi thẳng cho người phụ nữ kia để ba mặt một lời thì bị chị ta chửi xối xả vào mặt. Tôi yêu cầu chồng sắp xếp một cuộc gặp giữa ba người, nhưng thay vì đứng về phía vợ, anh lại ra sức bênh vực người cũ rồi quay sang quát tháo, trách tôi ích kỷ.
Chưa dừng lại ở đó, đỉnh điểm là khi tôi tâm sự với mẹ và các chị chồng. Tôi bàng hoàng phát hiện ra cả gia đình anh đã biết chuyện này từ nhiều tháng trước nhưng cùng nhau giấu kín.
Thay vì phân xử đúng sai, hai người chị chồng liên tục khuyên tôi nên “ngậm bồ hòn làm ngọt”. Họ đưa ra đủ mọi lý lẽ khiến tôi vừa uất ức vừa tủi thân, nào là đứa bé rất giống chồng tôi, nào là tôi chẳng phải nuôi dưỡng ngày nào nên cũng không thiệt thòi gì, cứ để anh nhận con để đứa trẻ có danh phận và nơi nương tựa.
Tôi bắt buộc chồng phải đưa ra lựa chọn cuối cùng
Ngồi trong căn phòng trọ chật hẹp, tôi càng nghĩ càng thấy mọi chuyện thật quá vô lý. Ngày trước, bác sĩ đầu ngành của một bệnh viện lớn ở miền Nam đã kết luận chồng tôi bị teo tinh hoàn bẩm sinh, tức là ngay từ khi sinh ra anh đã không có khả năng tạo ra tinh trùng. Vậy thì bằng cách nào anh lại có thể có một cô con gái 18 tuổi trước khi cưới tôi?
Điều khiến tôi suy sụp không phải là sự xuất hiện của đứa trẻ kia, mà là cảm giác bị người mình tin tưởng nhất phản bội. Tôi đã dành cả thanh xuân, chấp nhận mang tiếng “gái độc không con” để giữ thể diện cho chồng. Nhưng đổi lại, anh và cả gia đình lại xem tôi như một kẻ ngốc để đùa bỡn.
Sau những ngày khóc cạn nước mắt, tôi nhận ra mình không thể tiếp tục sống trong mớ hỗn độn này. Tôi sẽ không đóng vai một người vợ đáng thương để mặc người khác sắp đặt số phận của mình nữa.
Tôi đang chờ đến cuối tuần, khi anh được nghỉ làm để nói chuyện cho ra lẽ. Điều kiện duy nhất tôi đưa ra là anh và cô gái kia phải cùng đi xét nghiệm ADN.
Nếu kết quả cho thấy giữa họ không có quan hệ huyết thống, tôi sẽ ký vào đơn ly hôn mà không một chút do dự. Anh bày ra một ván cờ lớn chỉ để nối lại tình xưa với người cũ, thì tôi không có lý do gì để tiếp tục cuộc hôn nhân này. Tôi có thể chấp nhận một người chồng vô sinh, nhưng tuyệt đối không thể chấp nhận cảnh chung chồng với người phụ nữ khác.
Còn nếu kết quả họ là cha con, tôi cũng không biết liệu trái tim mình có đủ bao dung, đủ rộng lượng để tha thứ cho anh và đón nhận đứa trẻ đó không?



