Tôi năm nay 22 tuổi, là con út trong một gia đình có 5 anh chị em ở một tỉnh lẻ. Nhà tôi không quá khó khăn, các anh chị đều đã trưởng thành và cùng nhau xây dựng cho cha mẹ một ngôi nhà khang trang. Nhưng cách đây 3 năm, tôi quyết định bước lên chuyến bay sang xứ người làm dâu theo diện mai mối. Khi ấy, mong muốn lớn nhất của tôi chỉ là kiếm thêm tiền để đỡ đần cha mẹ.
Cơn ác mộng từ người chồng ngoại quốc
Nhìn vào, ai cũng bảo tôi may mắn. Bởi chị gái ruột của tôi cũng lấy chồng ngoại quốc, sống gần tôi. Nhưng cuộc hôn nhân của chị lại chẳng mấy êm đềm khi người chồng sa vào cờ bạc, rượu chè khiến cuộc sống luôn trong cảnh túng quẫn.
Còn tôi thì khác. Nhờ giao tiếp tiếng tốt, tôi có công việc ổn định với thu nhập hơn 20 triệu đồng/tháng. Chồng tôi 41 tuổi, làm nghề lái xe taxi với mức lương hơn 30 triệu đồng/tháng.
Về kinh tế, vợ chồng tôi hoàn toàn độc lập. Anh lo tiền thuê nhà, xe cộ và các khoản bảo hiểm, còn tôi phụ trách chi phí ăn uống, sinh hoạt hằng ngày và dành dụm chút ít để gửi tiền về cho mẹ ruột ở Việt Nam.
Sau hơn một năm sống chung với gia đình chồng, chúng tôi cũng chuyển ra ở riêng. Ba mẹ chồng đối xử với tôi rất tốt, luôn yêu thương và xem tôi như con gái trong nhà. Thế nhưng, đằng sau vỏ bọc bình yên và ổn định ấy, cuộc hôn nhân của tôi lại là một cái lồng kính ngột ngạt không một chút hơi ấm.
Chúng tôi đến với nhau mà không hề có nền tảng tình cảm. Và rồi khi bước vào hôn nhân, khoảng cách tuổi tác cùng những khác biệt trong lối sống đã đẩy chúng tôi ra xa.
Chồng tôi là người khá gia trưởng. Sau giờ làm, anh chỉ quanh quẩn với việc ăn uống rồi chơi game, còn mọi chuyện trong nhà từ cơm nước, giặt giũ đến dọn dẹp đều mặc nhiên trở thành nhiệm vụ của tôi.
Tuy nhiên, điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải là những công việc không tên ấy, mà là tính khí thất thường của chồng. Chỉ cần không vừa ý chuyện gì, anh lại chửi thề, đập phá đồ đạc hay đóng sầm cửa khiến cả căn nhà chìm trong bầu không khí căng thẳng.
Có lần, hai vợ chồng cãi nhau khi đang đi trên đường. Trong cơn nóng giận, anh suýt lao xe thẳng lên lề. Cảm giác cái chết cận kề trong gang tấc đó khiến tôi run rẩy, hoảng sợ suốt một thời gian dài.
Kết hôn 3 năm, chúng tôi vẫn chưa có con vì tôi từng phải cắt bỏ một bên buồng trứng. Là trai tân trước khi cưới vợ, anh tỏ ra vô cùng bực bội, chán chường về chuyện này.
Chúng tôi đã lên kế hoạch đến bệnh viện để làm thụ tinh nhân tạo (IVF). Nhưng trớ trêu thay, cứ sau mỗi lần xảy ra mâu thuẫn, anh lại đùng đùng hủy lịch hẹn với bác sĩ và đem hai chữ “ly hôn” ra để đe dọa, ép buộc tôi phải xuống nước.
Sống bên anh, tôi luôn có cảm giác như đang bước đi trên một lớp băng mỏng, chẳng biết khi nào mọi thứ sẽ vỡ tan. Càng ngày, tôi càng nhận ra rằng tiền bạc đủ đầy chưa chắc đã mang lại hạnh phúc.
Tôi đã suýt ngoại tình vì quá cô đơn
Trong lúc tâm hồn đang vụn vỡ và cô đơn nơi xứ người, tôi đã phạm phải một sai lầm. Khoảng nửa năm trước, tôi chủ động liên lạc lại với người yêu cũ ở quê nhà, người mà tôi đã mất tin tức suốt 4 - 5 năm. Đến tháng 11 năm ngoái, nhân dịp về thăm gia đình, cả hai đã lén lút gặp gỡ và qua lại với nhau.
Từ khi quay lại làm việc đến nay đã hơn một tháng, ngày nào anh ấy cũng gọi điện, nhắn tin tỉ tê, quan tâm tôi từng chút một. Sự ân cần, nhẹ nhàng ấy hoàn toàn trái ngược với tính khí cộc cằn và những cơn nóng giận của chồng hiện tại.
Tôi bắt đầu đem hai người đàn ông lên bàn cân so sánh. Trái tim tôi dao động dữ dội, tôi mơ mộng về một lối thoát, một cuộc sống hạnh phúc bên tình cũ.
So với rất nhiều cô dâu xa xứ khác, tôi biết mình đã may mắn hơn rất nhiều. Tôi có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ của chồng, có công việc ổn định và khả năng tự chủ tài chính. Gia đình chồng cũng luôn đối xử với tôi bằng sự yêu thương và tử tế.
Chồng tôi tuy nóng tính và có phần gia trưởng, nhưng anh không cờ bạc, không rượu chè bê tha, càng chưa từng thượng cẳng chân hạ cẳng tay với vợ.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi hiểu rằng những cơn giận dữ và những lần đem chuyện ly hôn ra dọa dẫm có lẽ cũng xuất phát từ sự tổn thương và bất an.
Anh hơn tôi 19 tuổi, còn tôi lại bước vào cuộc hôn nhân này với một trái tim không trọn vẹn. Tôi chưa từng yêu anh. Tôi cũng chưa từng dành cho anh sự dịu dàng, nồng ấm mà một người vợ nên có. Có lẽ, anh cảm nhận được điều đó nên mới trở nên nhạy cảm, dễ nổi nóng và phản ứng ấy vô tình làm tổn thương cả hai.
Đã có lúc tôi nghĩ đến chuyện sinh con để cứu vãn cuộc hôn nhân này. Nhưng rồi tôi lại sợ. Tôi sợ một đứa trẻ ra đời khi cha mẹ vẫn chưa hiểu nhau, vẫn chưa thể trao cho nhau tình yêu thật sự. Tôi không muốn con mình sau này phải lớn lên trong một gia đình đầy mâu thuẫn rồi trở thành người gánh chịu những vết thương mà người lớn gây ra.
Giữa chồng và người cũ, tôi đã có đáp án cho chính mình
Điều khiến tôi day dứt nhất lại chính là sự xuất hiện của người cũ. Tôi phải thừa nhận rằng những lời hỏi han, quan tâm qua màn hình điện thoại đã khiến trái tim tôi rung động trở lại. Giữa những tháng ngày cô đơn nơi đất khách, tôi đã từng xem đó như một chiếc phao cứu sinh cho tâm hồn mình.
Nhưng càng bình tâm suy nghĩ, tôi càng thấy xấu hổ với bản thân. Người cũ ở cách tôi hàng ngàn cây số. Những lời yêu thương ấy chẳng phải đối mặt với cơm áo gạo tiền, chẳng phải gánh trách nhiệm của một người chồng, cũng chẳng phải sống cùng tôi dưới một mái nhà với những va chạm thường nhật. Có lẽ, tôi đã lấy cái cớ mình tổn thương để biện minh cho những rung động sai trái.
Tôi là một người phụ nữ đã có gia đình. Việc trái tim vẫn hướng về một người đàn ông khác khiến tôi cảm thấy có lỗi với chồng, với cuộc hôn nhân mà mình đã lựa chọn và cả với lòng tự trọng của bản thân.
Có những đêm nằm nhìn căn nhà thuê nhỏ bé ở vùng quê này, tôi chợt nhận ra mình đã quá ích kỷ. Tôi chấp nhận kết hôn vì mong muốn đổi đời, nhưng lại luôn đòi hỏi chồng phải dành cho mình một tình yêu vô điều kiện, trong khi trái tim tôi chưa bao giờ có anh.
Sau nhiều đêm trăn trở, tôi quyết định cắt đứt hoàn toàn liên lạc với người cũ. Tôi muốn cho bản thân và chồng một cơ hội cuối cùng. Tôi sẽ học cách sống chậm lại, học cách quan tâm chồng nhiều hơn trước khi đòi hỏi được yêu thương. Tôi cũng muốn cả hai có thể ngồi xuống, nói ra những tổn thương đang chất chứa trong lòng thay vì tiếp tục làm đau nhau bằng sự im lặng và nóng giận.
Và nếu sau tất cả những cố gắng ấy, chúng tôi vẫn không thể tìm được tiếng nói chung, nếu hai tâm hồn vẫn mãi là hai đường thẳng song song, tôi sẽ chọn cách buông tay. Bởi tôi không muốn vì một phút yếu lòng mà biến mình thành người phụ nữ bội bạc, để rồi phải mang theo sự hổ thẹn ấy suốt quãng đời còn lại.
Đừng quên theo dõi chuyên mục Tâm sự của voh.com.vn để cập nhật những câu chuyện mới nhất, hấp dẫn nhất.



