Đánh cược mạng sống để được làm mẹ, tôi chết lặng khi người yêu mắc ung thư

Mối tình kéo dài nhiều năm cùng những biến cố bệnh tật liên tiếp đã đẩy tôi vào quãng thời gian đau đớn nhất cuộc đời. 

Tôi năm nay 29 tuổi, là con thứ tư trong gia đình có 5 chị em. Vì cuộc sống mưu sinh, nhiều năm nay tôi theo gia đình vào miền Nam sinh sống và làm điều dưỡng tại phòng y tế của một công ty. 

Tôi từng nghĩ cuộc đời mình sẽ bình yên như bao người khác. Nào ngờ, mối tình kéo dài nhiều năm cùng những biến cố bệnh tật liên tiếp đã đẩy tôi vào quãng thời gian đau đớn nhất cuộc đời. 

Tôi và anh phải nhận lấy hai “bản án” nghiệt ngã

Tôi có một anh người yêu bằng tuổi, cũng theo gia đình vào miền Nam sinh sống và nhà chỉ cách nhà tôi chưa đầy một cây số. Chúng tôi yêu nhau từ những năm tháng thanh xuân, hai bên gia đình đều biết rõ về nhau, thậm chí bố tôi và bố anh còn là bạn bè thân thiết. 

Thế nhưng, ông trời như muốn thử thách lòng người. Từ nhỏ, tôi đã bị bệnh tim bẩm sinh, từng trải qua ca mổ thay van tim lần thứ nhất cách đây 12 năm. Vài năm sau, tôi lại phải đối mặt với ca đại phẫu lần thứ hai.

Thời điểm ấy, bác sĩ đưa ra cho tôi hai lựa chọn. Một là thay van cơ học để có thể sống khỏe mạnh thêm vài chục năm, hai là thay van sinh học với thời gian sử dụng ngắn hơn. Dù biết rõ lựa chọn thứ hai đồng nghĩa với việc sẽ phải bước lên bàn mổ thêm lần nữa, nhưng tôi vẫn chấp nhận đánh đổi chỉ vì muốn được mang thai và sinh con cho người mình yêu.

Khi sức khỏe tôi dần ổn định, một biến cố khác lại bất ngờ ập đến. Cách đây hơn một năm, anh phát hiện mắc bệnh ung thư máu. Nhìn người đàn ông mình yêu suy sụp, buông xuôi không thiết sống sau ca ghép tủy, tim tôi như thắt lại.

Vì thương tôi, anh đã gắng gượng đứng dậy để tiếp tục chiến đấu với bệnh tật. Hiện tại, sức khỏe anh vẫn rất yếu. Hàng tháng, anh đều phải tái khám và uống thuốc đều đặn. Đồng thời, phải theo dõi sát sao trong ít nhất 5 năm tới, bởi căn bệnh quái ác ấy có thể quay trở lại bất cứ lúc nào.

voh-cap-doi-mac-benh-hiem-ngheo-1
Hạnh phúc là thế, nhưng chúng tôi lại phải đối mặt với những biến cố nghiệt ngã - Ảnh: Canva

Khi bệnh tật biến chúng tôi thành “kẻ tội đồ”

Ngoài những biến cố bệnh tật, chúng tôi còn vấp phải sự phản đối quyết liệt từ cả hai bên gia đình.

Ngay từ đầu, thấy tôi sức khỏe yếu, bố mẹ đã không muốn gả con gái đi vì sợ tôi vất vả. Đến khi biết anh mắc ung thư máu, mẹ tôi càng phản đối dữ dội hơn. Bà nhiều lần nghẹn ngào nói: “Người mang bệnh hiểm nghèo như nó sống được bao lâu nữa. Con cứ lao vào, lỡ sau này nó có chuyện gì thì khổ cả đời con ạ?”.

Cay đắng hơn, gia đình anh cũng quay lưng kể từ ngày tôi quyết định thay van sinh học để giữ lại cơ hội được làm mẹ. Nhà anh vốn đã chất chứa quá nhiều gánh nặng. Bố mẹ đều mắc bệnh tim mạch, người em út lại bị úng thủy bẩm sinh. Họ cho rằng gia đình đã quá nhiều nỗi lo, không thể đón thêm một cô con dâu có tiền sử bệnh tim về để rồi cả hai cùng khổ.

Áp lực bủa vây khiến anh từng đề nghị tôi mang thai trước để buộc hai gia đình chấp nhận chuyện cưới xin. Là một điều dưỡng, tôi quyết tâm từ chối. Anh đang phải sử dụng thuốc điều trị ung thư liều cao, nếu lúc này chúng tôi có con, lỡ đứa trẻ sinh ra không khỏe mạnh hoặc tôi không giữ được thai, thì nỗi day dứt ấy sẽ theo chúng tôi suốt phần đời còn lại.

voh-cap-doi-mac-benh-hiem-ngheo-2
Vì tình yêu, chúng tôi trở thành những đứa con bất hiếu - Ảnh: Canva

Tôi nên chọn con tim hay lý trí?

Càng cấm cản, chúng tôi càng không muốn buông tay. Tôi đã chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất. Chúng tôi sẽ thưa chuyện với gia đình thêm một lần cuối cùng. Nếu hai bên gia đình vẫn phản đối, tôi sẽ ra ngoài thuê trọ để bắt đầu cuộc sống riêng.

Tôi hiểu rằng chặng đường phía trước sẽ vô cùng vất vả. Với đồng lương ít ỏi, tôi sẵn sàng gánh vác phần lớn kinh tế gia đình trong giai đoạn đầu. Anh cũng dự định quay lại công ty cũ làm việc để đỡ đần tôi, nhưng điều đó lại khiến tôi canh cánh. Tôi sợ áp lực công việc sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của anh.

Nhiều đêm tỉnh giấc, tôi vừa lo lắng vừa tự hỏi liệu tình yêu có đủ sức giúp chúng tôi vượt qua cơm áo gạo tiền và những khoản thuốc men kéo dài hay không.

Nhưng rồi tôi nhận ra, tình yêu không thể chỉ dựa vào sự hy sinh của một người. Tôi không muốn anh bất chấp sức khỏe để lao vào kiếm tiền bằng mọi giá, nhưng cũng không thể mãi bao bọc anh như một đứa trẻ. Điều cả hai cần là cùng nhau tìm cách thích nghi với hoàn cảnh, chia sẻ trách nhiệm và trở thành chỗ dựa của nhau.

Chuyện con cái, tôi sẽ tạm thời gác lại. Chỉ khi sức khỏe của cả hai thực sự ổn định, chúng tôi mới dám nghĩ đến thiên chức làm cha mẹ.

Tương lai của một người mang van tim sinh học và một bệnh nhân ung thư máu là điều không ai dám chắc. Nhưng nếu cứ mãi sợ hãi ngày mai, chúng tôi sẽ bỏ lỡ những tháng ngày bình yên của hiện tại. 

Chỉ là, liệu tình yêu có đủ mạnh để giúp chúng tôi đi hết chặng đường còn lại của cuộc đời hay không?

Bình luận