10 năm nhịn nhục gã chồng vũ phu, rượu chè

Suốt 10 năm gắn bó với chồng, tôi lãi mỗi hai đứa con trai cùng một cơ thể chằng chịt vết thương và một tinh thần kiệt quệ.

Tôi năm nay 33 tuổi, hiện là công nhân giày da tại một khu công nghiệp ở miền Nam. Ở cái tuổi đáng lẽ phải yên bề gia thất, tôi lại phải sống trong cảnh trốn chạy để bảo toàn mạng sống của mình. Suốt chục năm gắn bó với người chồng 35 tuổi, tôi lãi mỗi hai đứa con trai (8 tuổi và 3 tuổi) cùng một cơ thể chằng chịt vết thương và một tinh thần kiệt quệ.

Sự nhịn nhục trước những trận đòn roi không hồi kết

Tôi từng tin vào câu nói “gái có công thì chồng không phụ”. Ngày còn khó khăn, hai vợ chồng đều là công nhân, chắt chiu từng đồng, cộng thêm sự hỗ trợ của cha mẹ hai bên mới đủ tiền mua một chiếc xe tải để làm ăn. 

Thế nhưng, kể từ khi đổi nghề, chồng tôi dần thay đổi. Anh sa vào nhậu nhẹt và bắt đầu thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với vợ. Chỉ một năm sau, anh làm ăn thua lỗ nên đành bán tháo xe và trở lại làm tài xế thuê. Tuy nhiên, thói vũ phu thì đã ngấm vào máu.

Tôi đã từng tìm đến chuyên gia tâm lý, từng cố gắng thay đổi bản thân, học cách nhẫn nhịn, ăn nói nhẹ nhàng mong chồng có thể tỉnh ngộ. Nhưng sự nhún nhường của tôi chỉ khiến gã đàn ông gia trưởng ấy thêm đắc thắng. Không chỉ hành hạ tôi, anh còn chửi bới, xúc phạm cả cha mẹ và anh chị em ruột của tôi bằng những lời lẽ cay độc nhất.

Hai tháng gần đây, mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn. Anh đi biệt tăm, chỉ gửi về vỏn vẹn 1,5 triệu đồng để ba mẹ con xoay xở. Nghĩ chồng làm ăn vất vả, tôi còn chủ động bảo anh cứ giữ tiền mà chi tiêu dọc đường, bởi tiền lương công nhân và khoản thu từ phòng trọ cũng đủ để mẹ con tôi cầm cự.

Tôi cứ ngỡ sự thấu hiểu ấy sẽ khiến anh trân trọng gia đình hơn. Nào ngờ, anh lại nổi giận, cho rằng tôi đang coi thường anh. Chỉ cần một cái cớ nhỏ nhặt, anh cũng có thể lao vào đập phá đồ đạc rồi trút cơn thịnh nộ lên người tôi.

Những trận đòn như vậy đã trở thành chuyện xảy ra như cơm bữa trong cuộc sống của tôi. Khi tôi cất tiếng hỏi han, anh nói tôi quản lý, tra khảo chồng. Còn nếu im lặng chịu đựng, anh lại mắng chửi rồi ra tay tàn nhẫn hơn.

Bất kể tôi làm gì, nói gì đều khiến anh khó chịu. Mỗi lần, anh trở về nhà với người nồng nặc mùi rượu là mẹ con tôi lại phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ.

voh-chong-vu-phu (1)

Mỗi lần trở về trong cơn say, anh lại trút những trận đòn vô cớ lên người tôi - Ảnh: Canva

Sau đêm kinh hoàng ấy, tôi biết mình phải buông tay

Vào ngày 8/3 năm ngoái, trong khi những người phụ nữ khác được nhận hoa, nhận quà thì tôi bị chồng cầm dao dí vào cổ đòi lấy mạng. Giữa đêm tối, tôi phải dùng hết sức bình sinh, ôm vết thương chạy thục mạng xuống Ủy ban nhân dân xã để lánh nạn suốt đêm.

Sáng hôm sau, công an mời anh lên làm việc. Anh ký tên cam kết không tái phạm, nhưng vừa bước ra khỏi cửa, anh đã nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thù hận rồi gằn giọng: “Nếu mày còn dám đi thưa, tao sẽ không tha cho cả nhà mày”.

Đến lúc ấy, tôi hiểu rằng sự chịu đựng của mình đã chạm đến giới hạn cuối cùng. Được mẹ và các anh chị em động viên, tôi quyết định viết đơn ly hôn. Thế nhưng, sau hai tuần nộp đơn lên địa phương, mọi chuyện vẫn im lìm. 

Trong lúc tôi căng thẳng, anh lại bắt đầu giở “bài cũ”. Anh tỏ ra nhún nhường, xuống nước, còn gia đình bên nội thì bắt đầu nói ra nói vào, trách tôi ích kỷ, không biết nhịn nhục vì con.

Nhưng tôi đã quá hiểu anh, anh chỉ đang cố gắng thao túng tâm lý để giữ tôi ở lại. Nếu lần này quay đầu, trận đòn tiếp theo có thể sẽ lấy đi mạng sống của tôi. Không chỉ cuộc đời tôi bị hủy hoại mà tương lai của hai con trai cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. 

Tôi sợ các con lớn lên trong tiếng chửi bới, trong những trận đòn và những cơn thịnh nộ vô cớ của cha. Tôi càng sợ một ngày nào đó, những tổn thương ấy sẽ ám ảnh chúng suốt đời, thậm chí biến chúng trở thành những người đàn ông giống hệt cha mình. 

Đã có lúc tôi tự nhủ phải tiếp tục nhẫn nhịn để các con có đủ cha đủ mẹ. Nhưng rồi tôi hiểu ra rằng, một ngôi nhà bạo lực chỉ khiến những đứa trẻ sợ hãi, tự ti.

Hơn mười năm qua, tôi đã bao lần nuôi hy vọng, để rồi lại thất vọng và tự lừa mình dối người cố gắng thêm một lần nữa. Đến hôm nay, tôi không còn đủ sức để tiếp tục đánh cược tuổi thơ của các con và tính mạng của chính mình.

Bước qua những tháng ngày đẫm nước mắt, tôi biết mình không thể sống vì những lời gièm pha hay ánh mắt phán xét của người khác. Họ không phải là người chịu đòn thay tôi, càng không thể sống thay cuộc đời của ba mẹ con tôi.

Điều khiến tôi trăn trở nhất lúc này là làm sao để hai con có thể lớn lên trong bình yên và trở thành những người tử tế. Tôi biết con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Nhưng nếu phải lựa chọn giữa việc tiếp tục sống trong sợ hãi và việc bắt đầu lại từ con số không, có lẽ tôi nghiêng về vế thứ hai.

Chỉ là, ở tuổi 33, với hai đứa con thơ và một cuộc hôn nhân đã chất chứa quá nhiều tổn thương, liệu tôi có đủ dũng khí để bắt đầu lại?

Đừng quên theo dõi chuyên mục Tâm sự của voh.com.vn để cập nhật những câu chuyện mới nhất, hấp dẫn nhất.

Bình luận