Stamford Bridge chiều cuối tuần không có nắng, chỉ có những tiếng thở dài não nề hòa lẫn vào bầu không khí u ám đặc quánh của London.
Trận hòa 1-1 trước Burnley - một đội bóng đang vật lộn đua trụ hạng - không đơn thuần là một cú vấp ngã về mặt điểm số. Đó là sự hiện về của những cơn ác mộng cũ, là minh chứng đau lòng rằng "căn bệnh" của Chelsea vẫn chưa hề thuyên giảm, bất chấp những kỳ vọng về một bình minh mới dưới thời Liam Rosenior.
55 ngày, hay chính xác hơn là quãng thời gian chuyển giao quyền lực, người ta ngỡ rằng "The Blues" đã lột xác. Nhưng không, "bóng ma Enzo Maresca" của sự mong manh, thiếu bản lĩnh từ triều đại cũ dường như vẫn lẩn khuất đâu đó trên những hàng ghế chỉ đạo và trong tâm trí các cầu thủ.
Mới vòng trước, Chelsea tự tay dâng điểm cho Leeds United dù đã dẫn trước 2 bàn. Chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) lên tới 3.13 trở nên vô nghĩa khi hàng công phung phí, còn hàng thủ thì mơ ngủ. Và rồi, kịch bản nghiệt ngã ấy lại được "tái bản" một cách hoàn hảo đến đau đớn.
Bàn mở tỷ số từ rất sớm của Joao Pedro sau đường dọn cỗ của Pedro Neto ngỡ như sẽ mở ra một bữa tiệc bóng đá tấn công. Nhưng Chelsea lạ thay, lại chọn cách chơi đùa với lửa. Cole Palmer - niềm hy vọng lớn nhất - hôm nay đôi chân như đeo chì, bỏ lỡ những cơ hội mười mươi để đóng hòm trận đấu.
Khi "sát thủ" không thể kết liễu con mồi, quy luật nghiệt ngã của bóng đá lập tức ứng nghiệm.
Nhưng đáng trách hơn cả là sự vô kỷ luật - một "di sản" tồi tệ mà Chelsea mùa này mãi không thể rũ bỏ. Chiếc thẻ đỏ tai hại của Wesley Fofana ở phút 72 là tấm thẻ đỏ thứ 6 của đội bóng Tây London tại Premier League mùa này. Một con số biết nói, tố cáo sự non nớt và thiếu cái đầu lạnh cần thiết của một ông lớn.
Chơi thiếu người, đánh mất thế trận, Chelsea co cụm trong sợ hãi để rồi sụp đổ ở phút 90+3. Cú đánh đầu của Zian Flemming như một nhát dao chí mạng, trừng phạt sự hớ hênh đến ngây thơ của hàng thủ áo xanh.
Dưới thời Rosenior, Chelsea đã sắc nét hơn trong cách triển khai bóng, pressing nhiệt hơn và cấu trúc đội hình mạch lạc hơn. Nhưng bóng đá đỉnh cao không chỉ cần đôi chân khéo léo, mà yêu cầu cả trái tim nóng lẫn cái đầu lạnh. "Bóng ma" ở đây chính là tâm lý yếu đuối, là sự run rẩy vào những thời khắc quyết định.
Manchester United đánh bại Everton trong trận đấu muộn đồng nghĩa vị trí thứ 4 thêm một lần tuột khỏi tay "The Blues". 55 ngày qua bỗng chốc trở thành con số vô nghĩa. Chelsea vẫn đang đi trên dây, và nếu không sớm xua tan những ám ảnh trong tâm trí, bi kịch văng khỏi Top 4 sẽ không còn là lời cảnh báo suông.



